1. BQT sẽ nỗ lực
    Xóa all bài viết các member post bài vào thớt người khác nhằm mục đích chèn link
    Xóa all bài viết trùng nội dung và tiêu đề
    Thân ái!

TRUYỆN THẬT NHƯ ĐÙA !!

Thảo luận trong 'Luận đàm cốc' bắt đầu bởi nhka2, 18/11/16.

  1. nhka2

    nhka2 New Member

    Một ngày ở bệnh viện phụ sản.
    Sáng nay mẹ đau bụng quá không chịu nổi, thế là gọi mình về, đi cùng mẹ lên Hà Nội khám. Mẹ đau từ hôm qua rồi ấy chứ, tối qua đau quá không ngủ được, cứ nôn khan. Mà từ chiều qua, đến cả bây giờ nữa, có ăn được gì đâu. Nôn toàn mật xanh mật vàng.
    Bảo mẹ đi từ sáng mà cứ cố xuống bà ngoại trông nom, thế là lúc lên viện thì hết giờ khám rồi. Hai mẹ con vạ vật ở viện cho đến chiều, mẹ đau quá còn không đứng thẳng được, thế là mình chạy lăng xăng chỗ này chỗ nọ nộp giấy rồi làm thủ tục các kiểu, dù chưa đi lần nào. Mà hôm nay đông quá, như ngập trong biển người, lại toàn là đàn bà con gái, thấy ai cũng nhìn mình như lạ lắm.
    Trưa, mẹ xin được một chỗ nằm nhờ, mình ngồi tạm ở góc cầu thang bên cạnh. Đang lơ mơ ngủ thấy có tiếng khóc bên dưới cạnh chiếc chevrolet cruze, không gào thét ầm ĩ nhưng da diết và thê lương lắm.
    Chị kia cứ nấc nghẹn, nói cái gì đó mình không nghe rõ “chúng ta…không có cơ hội nữa rồi”. Anh kia cũng khóc, nhẹ thôi mà thấy đau đớn lắm.
    Bệnh viện đúng là nơi vừa có thể hân hoan tột đỉnh, mà cũng có thể bị đẩy xuống vực sâu. Tự ngẫm, không biết mẹ lần này có nặng hơn không.
    Chiều.
    Lạc trong dòng người, mãi mới lấy được vé. Đợi mẹ vào khám, ngồi bên ngoài cạnh một anh, trông cũng trẻ, mình đoán đưa vợ đi khám thai, tại thấy đeo tận 2 cái túi to đùng trước ngực. Tự nhiên anh đấy quay sang hỏi:
    – Em trông trẻ thế này mà đã có vợ rồi à? Hay súng ống có vấn đề?
    Mình ngớ người. À, hóa ra ở đây cũng có chữa cả nam khoa. Cảm thấy bị tổn thương tâm lý nặng nề sau câu hỏi đó :/ , mình trả lời:
    – Em đưa bạn gái đi khám thai anh ạ, anh cũng thế à?
    – Ừ, anh đưa vợ đi khám. Mà sao lại là bạn gái? Chưa lấy nhau à?
    – Em chưa.Tí tuổi đầu đã lấy gì anh. Em chơi bời thôi.
    – Chú máu nhỉ, chúng mày giờ thay đổi nhiều quá. Chả bù cho bọn anh ngày xưa.
    – Thế này đã là gì hả anh. Chỗ em chúng nó cấp 3 còn đẻ còn rồi kìa, em tận cấp 4 mà chưa đẻ được đứa nào.
    – Chú bao nhiêu tuổi rồi?
    – Em 93, năm nay 23 tuổi rồi.
    – Thế bố mẹ biết chuyện chưa? Hay bọn mày ham quá mà dính bầu?
    – Bảo để chết à, phá đi anh ạ. Anh có biết phá kiểu gì mà an toàn không anh?
    Chưa nói xong thì mẹ đi ra, thế là mình cũng cắp đít chạy theo. Không biết anh kia đang nghĩ gì trong đầu nữa? Nói phét tí cho vui thôi, tự nhiên thấy có lỗi với bạn Bàn Tay Phải quá :v
    Mình hỏi mẹ:
    – Sao khám nhanh thế? Người ta không bắt lên thớt à mẹ?
    – Không, cho thuốc về uống thôi.
    – Lại thuốc, mẹ uống giảm đau mà có thấy hết đâu. Phải làm thế nào cho dứt điểm đi chứ.
    – Người ta bảo mình còn trẻ, uống thuốc xem có đỡ không thôi. Chứ chữa giờ phải cắt hết đi.
    – Còn trẻ gì nữa, 4 mấy rồi. Cắt thì cắt chứ sao, không mấy tuần lại đau thế này thì mệt lắm. Hay mẹ muốn đẻ thêm đứa nữa?
    Mẹ chẳng nói gì.
    – Hay mẹ tiếc cục thịt? Cắt đi cho nhẹ bụng.
    Trên đường về mẹ hỏi:
    – Mày không đi lên trường nữa à?
    – Đi thì nãy con đi luôn rồi, nhưng thôi muộn rồi đi về. Không ở nhà ai nấu cơm. Ông lại dỗi thì mệt lắm.
    Hai hôm nay 2 mẹ con đi suốt, ở nhà chẳng có bữa nào ra hồn, thôi thì chấp nhận vậy.
    Hẹn gặp Thùy Chi vào một dịp khác nhé.
    Mọi thứ, mông lung như một trò đùa…
    nguồn : http://blogphunu.edu.vn/truyen-that-nhu-dua/

Chia sẻ trang này